Latest News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-tuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin-tuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Đã hơn một năm kể từ bài viết đầu tiên: Cùng làm món ngon (10/03/2013) - bài viết giới thiệu Blog của ẩm thực của Bí Ngô ra mắt bạn đọc.

1 năm, 467 món ăn ngon và 1 triệu lượt xem blog Món ăn ngon

Đến nay Bí Ngô đã giới thiệu đến các bạn 467 "món ăn ngon". Có những món ăn NGON theo đúng nghĩa đen của nó. Cũng có những bài viết mang đến cảm quan, cảm nhận sâu sắc về văn hóa ẩm thực của Việt Nam, giống như một món ăn tinh thần bổ ích.

Ngày hôm nay Blog Bí quyết làm món ăn ngon đã cán mốc 1 triệu lượt view (1.000.312).

 1 năm, 467 món ăn ngon và 1 triệu lượt xem blog Món ăn ngon

Điều mừng nhất với một người chơi Blog như mình là không cần phải cố lên top Google với từ khóa hot, cũng không cần phải đi backlink nhiều... Nhưng blog vẫn được biết tới và được các bạn quan tâm chia sẻ. Điều đó cho mình rất nhiều động lực để làm việc, để cố gắng nhiều hơn. Hãy cho phép mình được cảm ơn các bạn vì sự quan tâm, chia sẻ này.

1 năm, 467 món ăn ngon và 1 triệu lượt xem blog Món ăn ngon

Hy vọng trong thời gian qua Bí Ngô đã thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích của Blog là chia sẻ các món ngon dễ làm, các kiến thức về ẩm thực, các bài viết hay của các tác giả nổi tiếng... để Văn hóa Ẩm thực Việt Nam được nhiều bạn biết đến. Nếu có chút nào chệch đường mong các bạn hãy góp ý để Bí Ngô được sửa chữa.

Trong tương lai Bí Ngô sẽ cố gắng dành thời gian để viết đều đặn hơn nữa. Bí Ngô cũng sẽ cố gắng trau dồi tri thức, cách thể hiện để Blog ngày một hoàn thiện hơn. Mong các bạn nhiệt tình ủng hộ.

Hiện nay, để tăng cường chia sẻ với các bạn, Bí Ngô đã chính thức đưa fanpage Hội thích món ăn ngon vào hoạt động. Fanpage thực ra được lập cùng thời gian với Blog, nhưng vì chưa có thời gian quản lý nên dù một số bạn góp ý nhưng mình vẫn chưa thể đưa vào sử dụng. 

Mình đã tích hợp Fanpage vào Blog. Cùng với Blog, G+, Fanpage Hội thích món ăn ngon sẽ là kênh để tất cả chúng ta - những người yêu thích ẩm thực, cùng tìm hiểu cách làm các món ăn ngon, chia sẻ tri thức, hiểu biết về văn hóa ẩm thực của Việt Nam.

Một lần nữa Bí Ngô xin chân thành cảm ơn các bạn !

Thanks !
Ngày 20/12 vừa qua, tại Hà Nội đã diễn ra vòng bán kết cuộc thi Chiếc thìa Vàng khu vực phía Bắc.

Chiếc thìa Vàng là cuộc thi nấu ăn lớn, diễn ra trên cả nước, với 195 đội từ 140 nhà hàng tham dự. Cuộc thi không đơn thuần là chấm món ăn ngon, trình bày đẹp mà còn chú trọng vào tính chuyên nghiệp, kiến thức dinh dưỡng và phương pháp tổ chức chuyên nghiệp của người đầu bếp. Mục đích cuộc thi nhằm tôn vinh những đầu bếp giỏi đồng thời quảng bá ẩm thực Việt Nam đến người dân trong và ngoài nước.

 Các món ăn ngon trong cC

Cuộc thi gồm 3 vòng: sơ loại (các đầu bếp thể hiện bàn ăn tự chọn), bán kết (thể hiện bàn ăn sở trường) và vòng chung kết (bốc thăm món ăn do Ban giám khảo đề ra). Vòng chung kết cuộc thi dự kiến diễn ra vào tháng 16/1/2014 tại TPHCM.

Kết quả, các đầu bếp thuộc  Inter Continental Danang Sun Peninsula Resort đã giành giải nhất, tiếp tục vào vòng trong.

Chiếc thìa Vàng do Công ty TNHH Minh Long I phối hợp với Hiệp hội Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh và Trung tâm Nghiên cứu Kinh doanh & Hỗ trợ Doanh nghiệp (BSA) tổ chức. Tổng giải thưởng của cuộc thi  lên tới 3 tỷ đồng.

Dưới đây là một số hình ảnh về vòng bán kết khu vực phía Bắc cuộc thi Chiếc thìa Vàng:
Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng
 
Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Các món ăn ngon trong cuộc thi chiếc thìa vàng

Nathan Wyburn - một nghệ sĩ trẻ xứ Wales đã tái hiện lại chân dung những người nổi tiếng một cách chân thực và ấn tượng. Điểm đặc biệt là các tác phẩm của Nathan được thực hiện bằng bánh mỳ với mứt và nước sốt marmite.

Nathan là chủ của một cửa hàng cà phê mang tên Costa. Các bức chân dung được Nathan thực hiện như một cách để quảng bá cửa hàng của mình, thu hút sự chú ý của công chúng cũng như các thực khác. Ông chủ trẻ của cửa hàng đã mày mò vẽ chân dung của David Beckam, Cheryl Cole với 700 lát bánh mỳ. Bộ sưu tầm của Nathan đã thu hút được một lượng khách lớn tới chiêm ngưỡng và thưởng thức đồ ăn sáng tại Costa.

Món ăn ngon: Chân dung từ bánh mì và nước sốt

Món ăn ngon: Chân dung từ bánh mì và nước sốt

Món ăn ngon: Chân dung từ bánh mì và nước sốt


Phở không chỉ là món ăn yêu thích của người Việt Nam, mà còn rất quyến rũ với thực khách nước ngoài.

Mới đây phóng viên của tờ Wall Street Journal đã có một bài viết khá lôi cuấn, kể lại những trải nghiệm của bản thân với phở. Bằng giọng kể chân thành, pha chút dí dỏm, người viết đưa ra những nhận định, suy nghĩ của bản thân về món Phở của Việt Nam.
Món ăn ngon: Phở bò Nam Định

Đáp máy bay đến Hà Nội trong một buổi sớm se lạnh, khi cảm giác lâng lâng, say say của máy bay vẫn còn khiến đầu óc “nửa mê nửa tỉnh”, tôi bước vào một quán ăn nhỏ ven đường, tỏa ra mùi hương ngào ngạt, quyến rũ. Tôi đã ở đây rồi, nơi tân cổ giao duyên, nơi Đông Tây gặp gỡ - Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến của Việt Nam.

“Ông ăn ngay đi nhé!”, cô phục vụ lấy tay ra hiệu chỉ vào bát phở vừa mới đặt xuống trước mặt tôi. Trông cô nghiêm nghị như một vị tướng chỉ huy cấp dưới, nhưng đó chỉ là sự so sánh hài hước của tôi thôi. Thực ra, cô đang thể hiện sự quan tâm, có lẽ trông tôi không khỏe và cô đang lo lắng cho người khách phương xa.

Bát phở đặt trước mặt tôi - món ăn thương hiệu của ẩm thực Việt Nam đây rồi, trông thật giản dị: những sợi phở trắng bơi trong bát nước dùng, rải đều trên mặt là những lát thịt bò thái mỏng. Đi kèm bên cạnh là một đĩa bày rất khéo những thức rau sống, giá đỗ, miếng chanh cắt nhỏ, lát ớt chỉ thiên…

Phở, tôi đã ăn nhiều lần. Đó luôn là món ăn đặc biệt đối với tôi. Kể từ lần đầu tiên được nếm thử hương vị phở ở đất nước quê nhà cách Việt Nam nửa vòng trái đất - nước Mỹ, tôi đã biết mình sẽ không bao giờ có thể quên món ăn này.
Món ăn ngon: Phở bò Nam Định

Tôi cũng không bao giờ có thể miêu tả hương vị phở, nó quá sâu sắc và phức tạp, chẳng dễ nói bằng lời được. Bởi lẽ, để có tô phở đặt trước mặt tôi đây, người chủ quán đã phải chuẩn bị cầu kỳ từ trước đó nhiều tiếng đồng hồ.

Nguồn gốc của phở thật bí ẩn. Người thì bảo phở là món lai Pháp, người lại bảo nó xuất xứ từ Trung Hoa, có người lại quyết bảo vệ: phở là của Nam Định. Bất kể phở xuất xứ từ đâu, người Việt Nam các bạn vẫn luôn bảo rằng phở là linh hồn ẩm thực của Hà Nội.

Ở thành phố miền Bắc đông đúc này, mặt trời lên là đường phố bắt đầu hối hả, mặt trời lặn là ai về nhà nấy, đến đêm thì không gian được trả lại sự tĩnh lặng. Tôi thường thấy những người bán hàng rong đạp xe xung quanh thành phố với những thúng mủng đựng chanh, ớt, tỏi… Và tôi cũng thường thấy các quán phở có khách từ sáng đến đêm, đó là món ăn mà có lẽ người ta có thể ăn từ ngày này sang ngày khác, từ bữa này sang bữa khác không chán, tôi nghĩ vậy.

Phở là món quà đặc sản của Hà Nội, một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam- Thạch Lam từng viết như vậy hồi thập niên 1940. Điều này vẫn không thay đổi cho tới tận hôm nay. Phở là đặc sản Hà Nội không phải bởi chỉ người Hà Nội mới biết nấu phở mà bởi ở Hà Nội, hương vị phở thơm ngon đặc biệt, một thứ vị riêng có.
Món ăn ngon: Phở bò Nam Định

Hai thúng hai đầu và một dải quang gánh ở giữa nối liền, ai đó đã miêu tả hình ảnh đất nước Việt Nam như vậy. Miền Bắc với Hà Nội ở một đầu quang và miền Nam với thành phố Hồ Chí Minh ở đầu còn lại. Đến với thành phố mang tên Bác, tôi cũng dùng phở và nhận thấy hương vị hai nơi thật khác nhau, phong cách nấu ở hai thành phố này có những khác biệt thú vị.

Tôi muốn kể cho các bạn nghe về trải nghiệm đầu tiên của tôi với phở. Nó bắt đầu từ một nhà hàng ở tận thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Mỹ. Ở những năm 1990, khi đó, phở vẫn còn chưa được nhiều người Mỹ biết tới. Một đầu bếp Mỹ có tên Didi Emmons đã mở quán phở đầu tiên trong bang. Có lần ghé qua ăn thử và quá ấn tượng với món này, cậu sinh viên trẻ là tôi khi đó đã ngay lập tức xin được làm thêm tại cửa hàng.

Tôi đã từng làm việc ở nhiều cửa hàng ăn suốt thời đi học nhưng chưa có món nào gây ấn tượng với tôi như phở. Tôi khâm phục cách người ta sáng tạo ra nước dùng của phở, cách người ta thái và chẻ những cọng hành, cách đập gừng làm sao để miếng gừng vừa đủ độ dập và tiết ra hương thơm không quá nhạt cũng không quá nồng.

Rồi hằng hà sa số những thứ thảo mộc tinh tế mà người ta dùng để chế vào nồi nước phở. Có những đêm tôi được người chủ quán ở Cambridge giao trông nồi nước dùng, tôi đã say sưa ngắm những bong bóng phập phồng trong nồi nước. Hít hửi hương thơm tỏa ra, tôi tin rằng đây là thứ nước dùng tinh tế nhất trong thế giới của các loại nước dùng.
Món ăn ngon: Phở bò Nam Định

Hương vị phở ở Hà Nội giản dị và cổ điển, nước dùng thanh và trung thành với những gì truyền thống - những lát thịt bò thái mỏng, những cọng hành tươi thái nhỏ và một vài chiếc lá rau thơm…

Những quán phở ngon nổi tiếng ở Hà Nội lại tập trung ở những con phố hẹp và đông đúc nằm trong khu phố cổ. Hàng quán ở đây san sát nhau, người dân “luồn lách” trong dòng xe đông đúc một cách rất “cơ động” bằng những chiếc xe máy nhỏ gọn.

Đường phố thì thế nhưng người dân ở đây vẫn giữ được sự thư thái, thoải mái mỗi khi ngồi xuống ăn quà. Nhiều khách du lịch khi sang Việt Nam không dám ngồi xuống những hàng quán vỉa hè và họ đã tự tước đi quyền thưởng thức sự tinh túy của ẩm thực Hà Nội. Sự tinh tế đó lại nằm ở chính những hàng quán ven đường này.

Phở ở thành phố Hồ Chí Minh có hương vị nồng đượm. Ở đây nước dùng đậm đà, hơi đục chứ không trong và thanh như nước dùng ngoài Hà Nội. Ở đây, phở có nhiều sáng tạo, cải biên thú vị với những nạm, tái, gầu, bò viên… thơm nức, mềm mại. Người yêu phở ở thành phố Hồ Chí Minh vì thế có nhiều lựa chọn “phi truyền thống” hơn.
Món ăn ngon: Phở bò Nam Định

Theo tôi, phở có thể được coi là một “thức ăn nhanh” của người Việt. Các nguyên liệu thường được chủ quán bày sẵn ra các khay và chế biến rất nhanh, chỉ vài phút sau khi gọi món, bát phở nóng sốt, thơm lừng đã được đặt ngay trước mặt thực khách.

Ở Việt Nam có những quán phở mở từ tờ mờ sáng, thậm chí có cả quán mở xuyên đêm. Những nồi nước dùng ở đây to khổng lồ tới mức tôi tưởng tượng mình… có thể bơi trong đó. Chưa tới 2 đô la, du khách đến Việt Nam đã có thể thưởng thức món ẩm thực tinh tế đỉnh cao của Việt Nam - một ưu đãi quá lớn.

Sau khi đã thưởng thức phở ở cả miền Bắc và miền Nam, tôi nhận ra rằng phở ở Hà Nội thanh và truyền thống còn phở ở thành phố Hồ Chí Minh đậm và “tân thời”. Đối với cá nhân tôi, tôi thích phở của thành phố Hồ Chí Minh hơn bởi tôi yêu vị ngọt đậm trong tô phở Sài Gòn.

Trước khi bước ra khỏi quán, cô phục vụ thân thiện hỏi tôi: “Ông đã no bụng chưa?”. Tôi chỉ cười. Làm sao có thể no được khi phở Việt Nam ngon đến vậy? Dù đã ăn hết cả tô nhưng tôi vẫn luôn thấy thòm thèm, đúng như người Việt vẫn nói: No bụng đói con mắt. Chắc chắn tôi sẽ còn nhiều lần ăn phở, ngay cả sau khi đã trở về Mỹ. Người Mỹ giờ đây cũng đã có nhiều người “nghiện phở” như tôi.

Hồ Bích Ngọc
Theo Wall Street Journal
Không ai ngờ được, mấy ngày tôi loanh quanh ở Phú Thọ, thấy người ta ăn sâm cầm tiến vua rào rào, ngay trong những buổi năm cùng tháng tận của 2006 – Bính Tuất niên này. Theo dõi một toán thợ săn du sơn du thuỷ, đì đoàng súng nổ hai ngày, tôi đã tận mục cảnh chim sâm cầm tiến vua được ăn tơi bời trong các đám nhậu, máu chim loang nhiều mặt nước ao đầm rồi bị dầm trong hũ ngâm rượu của cánh trọc phú thích làm thịt cả trời xanh…


Loài chim quý hiếm

Nghĩ lại thì cũng thấy thương ông vua Tự Đức (1848-1883), vì hiếm con, ông có chỉ dụ bắt người dân ven Hồ Tây hằng năm phải cung tiến 10 đôi chim sâm cầm kỳ diệu để “tráng dương, bổ thận”... Không phải tôi thương vì ông sớm phải toan tính cho cái khoản kia.

 Thương vì làm vua mà ăn chim cá tiến vua cũng chỉ có cá anh vũ với chim sâm cầm (Vải Quang, húng Láng, ngổ Đầm/ Cá rô đầm Sét, sâm cầm Hồ Tây). Để đến nỗi, chính sử viết: năm 1870, vì sự phản đối kịch liệt của dân thôn và “chính quyền cơ sở” ven Hồ Tây (trước những hệ luỵ vì phải cống nộp đặc sản chim sâm cầm gây ra), vua Tự Đức đã dằn lòng bãi bỏ lệnh cống nạp chim tiến vua. Rõ khổ.

Người ta bảo, cái nôi chim sâm cầm quý bị bắt đem tiến vua là Hồ Tây, cái chốn vừa linh thiêng vừa hào hoa của đất rồng bay nghìn tuổi. Nơi con cái anh vũ được bắt để tiến vua là ngã ba Hạc, ngã ba sông tiền sử của nước Nam (gần cầu Việt Trì, tỉnh Phú Thọ hiện nay).

 Con cá ấy nó ăn rễ cây chiên đàn nghìn tuổi ở miền đất huyền thoại rồi ngấm tinh tuý của đất trời mà nên thiêng nên quý. Con chim sâm cầm cũng vì ăn củ nhân sâm ở trên núi Trường Bạch xứ Cao Ly phương Bắc mà thành món tiến vua.

Chuyện kể rằng, cộng đồng người dưới chân Trường Bạch Sơn, năm ấy, vì dịch bệnh, sắp đi vào tuyệt diệt. Tiếng khóc lóc rền vang  mặt đất, trên bầu trời, những đám mây đỏ như máu cũng đứng im chết chóc.

Bấy giờ, có cô con gái xinh đẹp, là con một bác thợ săn già dưới chân Trường Bạch. Cô quá thương xót cho bà con, người thân đang tuyệt vọng kêu khóc. Lại  nghe kể: trên núi tuyết, có một loài chim với sức khoẻ kỳ lạ, thịt nó có tính năng bổ dưỡng đến nhiệm màu. Là bởi vì nó sống và ăn một loài cây mảnh mai, ưa bóng râm, thích khô sợ nước trên núi Trường Bạch xa xôi.

Loài chim nhỏ (sâm cầm) bay lên trời với đôi cánh dũng mãnh thì cô gái rất biết, bởi bố cô và cả ông cô đều là thợ săn lành nghề. Nhưng con chim ấy nó ăn củ rễ cây gì? Cô đã lang thang nhiều ngày trên đỉnh núi cao lạnh giá hoang dấu chân người ấy để theo dõi xem loài chim nhỏ dũng mãnh kia ăn cái rễ củ cây gì.

 Cuối cùng, cô gái quả cảm đã mang được cái rễ và củ cây có hình đứa trẻ (nhân sâm) mà loài chim nhỏ vẫn ăn xuống núi Trường Bạch, thứ củ rễ thần kỳ đã cứu được cả cộng đồng. Loài chim bí ẩn ăn cả tạ cả tấn nhân sâm để lớn lên và để có sức khoẻ thực hiện hành trình di trú dọc quả đất nọ, từ bấy được gọi là sâm cầm (loài chim ăn rễ và củ cây nhân sâm).

 Có phải vì thế mà, đến thế kỷ thứ 19, tại Việt Nam, trong chỉ dụ của một vị vua (Tự Đức) gửi Hà Nội có ghi như sau: “Cứ như lời tâu thì sâm cầm là món ăn ngon, lại là thứ thuốc rất bổ nên sắc cho Tỉnh thần Hà Nội sức bảo dân làng Nghi Tàm hàng năm đến mùa phải có mười đôi chim tiến cống càng sớm càng hay”.

 Thế là từ năm Tự Đức thứ 17 (1847), Nghi Tàm phải cống sâm cầm.

Cứ đến hẹn lại lên “bầy sâm cầm nhỏ/ vỗ cánh mặt trời” ở ven Hồ Tây (như lời bài hát quen thuộc về Thủ đô) suốt hàng nghìn năm qua; cho đến gần đây, người ta tàn sát sâm cầm Hồ Tây nhiều quá, nên loài chim nhạy cảm, mong manh này nó chuyển “bến ghé thăm Việt Nam” của mình về hai tỉnh ven kinh đô là Vĩnh Phúc, Hà Tây.

Thông tin thú vị và buồn buồn: năm trước, có nhà khoa học lên tivi tiết lộ với quốc dân đồng bào rằng, Sâm cầm hãi thủ đô quá nó bay như một cơn mưa màu đen về cái Đầm Vàng rộng rãi bình yên trên Lập Thạch, Vĩnh Phúc.

Cánh thợ săn ồn ồn kéo lên trúng đậm ở Đầm Vàng, nước hồ loang máu đỏ của loài chim đen nhức tiến vua.

Nghe đâu, hai năm nay, đàn sâm cầm đã tủi phận nắn con đường thiên di tránh rét của mình (từ phương Bắc dọc xuống phương Nam của quả địa cầu và ngược lại) cho nó có lộ trình nghỉ -  tiếp nhiên liệu ở vùng đất Tổ Phú Thọ.

Tôi tạm thời không nói chim về cái đầm nào trên đất huyện Cẩm Khê, để tránh cho loài sâm cầm di cư tội tình của các vị vua chúa phong kiến bị một phen thảm sát nữa.

Chuyến tàn sát

 Năm tao bảy tuyết hẹn hò, từ tháng 10 Dương lịch cuối năm trước đến tháng 2 đầu năm sau, là mùa giá rét, sâm cầm gọi nhau từ ải Bắc ghé qua châu thổ Bắc bộ của chúng ta, tôi lại tìm đến đám thợ săn.

 Lương, SN 1967, là một tay được cơ quan hữu trách cấp giấy phép sử dụng súng săn. Nhưng hắn đã dấn lên làm một cái nghề trái pháp luật là buôn bán, sửa chữa và sử dụng rất nhiều loại súng khác nữa (cùng với thuốc súng, đạn chì). Các chuyến đi săn không tiền khoáng hậu của hắn là một cái gì thật đau lòng với những người yêu thiên nhiên hoặc có chút kiến thức về bảo tồn.

Khuôn mặt hắn cháy rạm bởi một lần rang thuốc súng, bị bỏng nặng (xem ảnh). Chúng tôi đi qua thị trấn Đông Phú, ngược các xã Phú Lạc, Tình Cương, qua mãi lên Tiên Lương, giáp tận Yên Bái. Trời lạnh, sương mù và gió rét căm căm.

 Những hồ nước đọng câm lặng, cỏ năn cỏ lác trụi thùi lụi, chỉ dạt trôi đám bèo tãi như lớp váng bẩn. Bầy vịt nhà thỉnh thoảng nhao lên một chặp với mớ lông cáu bẩn làm mặt hồ khẽ thoáng chau mày.

 Con đường quê nâu xám uốn lượn cùng đám khói mục đồng lơ mơ nhả lên trời. Sâm cầm giờ hiếm hoi lắm. Nhưng đi qua những triền đồi cằn sim mua trung du với những con vạc, con giang (chim) có sải cánh dài cả mét (nặng khoảng 2kg/con), Lương cũng chẳng thèm bắn.

 Kỷ lục của đời thợ săn chim của Lương đã có, ấy là năm ngoái hắn bắn được con ngỗng trời nặng 7kg. Với hắn, đám chim trời còn nhiều nhặn đó lúc nào cũng nằm trong nòng súng của mình rồi, muốn dốc ra lúc nào để làm thịt thì lấy thôi. (Mỗi khi bắn giang hay cò, vạc, rất tự nhiên, Lương và đồng đội nói, kiểu như: “Để tao lấy con này ăn tạm”; “Mày ra cây đa cuối làng lấy con vạc về ăn”!).

 Mãi rồi, đám  thợ săn cũng chỉ cho tôi thấy, sâm cầm kiếm ăn lùi lũi, nó bơi như đám củi mục trên mặt nước. Sâm cầm bơi lặng lẽ đến mức, ngay cả khi nó nhẩn nha, mơ mộng kiếm ăn cùng chúng bạn trên mặt đầm, qua ống nhòm, tôi vẫn thấy được cái đầu đen, cặp mỏ đỏ hồng của nó in hình non tơ xuống mặt đầm.

 Ao thu lặng lẽ nước trong veo trong thơ Nguyễn Khuyến chắc cũng chỉ tĩnh đến thế là cùng. Tất cả, êm đềm như trong cơn mơ.

 Cho đến lúc phát súng bắn đạn dia kinh hoàng của một thợ săn dền vang. Một cô nàng sâm cầm gục đầu nằm nổi luôn trên mặt nước hồ, nơi mà cách đó nửa giây nó còn lơ đãng với trời mây non nước.

 Nhóm sâm cầm 3 con còn lại cùng hốt hoảng nhao lên mặt nước. Phát súng thứ hai chát chúa.  Sâm cầm rơi êm đềm xuống mặt đầm. Phát súng ấy là phát súng đón đầu, đạn chì được vãi trên chín tầng mây để bắn chim bay (đám thợ săn có câu “quân tử bắn chim bay, chứ không ai đi bắn chim đậu). Lông sâm cầm khi đã bị hạ sát đen nhoay nhoáy, đen như nhựa đường vừa đun sủi.

 Sâm cầm thật tội. Bởi nó là giống chim lành hiền đến ngu ngơ nhất hạng. Lương bảo tôi:

-Sâm cầm nó dại lắm, vả lại nó là giống chim quý, đang ngày càng hiếm, nên thợ săn đã nhìn thấy con nào là hầu như con ấy bị… bắn chết. Đã bắn là chết. Đã thấy là phải bắn!

 Thật ra thì chim di cư, con nào cũng lành hiền đến ngu ngơ thế. Có lẽ vẫn theo thói thường: khách du lịch Tây bao giờ cũng gà tồ hơn đám khách “ri” xứ mình. Hoặc có lẽ vì: ở đám chim di cư như sâm cầm, nó đến từ các nước bạn xa xôi, ở đó người ta không săn bắn dữ dằn, tận diệt như ở xứ ta.

Mỗi năm ghé qua Việt Nam một lần, chim di cư chưa kịp thích nghi hoàn cảnh nhẫn tâm khắc nghiệt thì đã bị hạ sát sạch sành sanh. Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.

 Đến nỗi, có lần, Lương bắn một con chim gì rất to, hắn làm thịt để chén chú chén anh thì thấy chân chim đeo một cái vòng có chữ USSR (chiếc vòng của tổ chức nghiên cứu chim từ Nga họ gắn vào). Lương vứt bỏ cái vòng, cắt chân chim cho vào ngâm rượu tuốt.

Hắn có tới cả nghìn cái chân chim di cư trong bình rượu hổ lốn giữa nhà. Lương vô cảm còn là vì câu chuyện bảo tồn, tình yêu - trách nhiệm với thiên nhiên còn là một cái gì đó quá xa xỉ với hắn.

 Cái con cò, con giang nó khôn ranh như thế mà còn bị bắn chết, nữa là sâm cầm. Cò nó nhìn thấy ai mặc áo rằn ri (trang phục thường gặp ở thợ săn)  là nó bay tá hoả. Bởi vì cò nhớ mặt bọn “kẻ thù” vác súng.

 Sâm cầm thì chẳng cần nhớ nhung gì đám áo rằn ri hết bởi nó chỉ là vị khách đi qua Việt Nam thôi. Có lẽ chim tiến vua tha hương kia nó đang bận hoài nhớ những núi sâm quý trên Trường Bạch ở Cao Ly xa xôi?

 …Chợt có một đàn sâm cầm sà xuống, lông nó đen như hắc ín, loáng ướt nhóng nhánh cả một góc trời. Sâm cầm hạ cánh xuống mặt đầm, cứ lặng lẽ bơi như một mẩu gỗ mục mà kiếm ăn.

 Lương vừa ngồi rình sâm cầm, vừa lôi búa đinh, một cái chày nhỏ bằng ngón chân cái làm bằng gỗ nghiến với vô số cát tút đồng vàng ươm, mỗi thỏi to bằng ngón tay cái người lớn ra nhồi đạn.

 Súng hai nòng, bắn đạn dia, vòm đi của đạn to bằng cái nong, bắn trượt cũng thành… trúng. Có khi đàn cò bay qua, hắn chĩa sung lên giời nổ một phát, cò trắng rơi như cánh diều đứt dây trắng toát cả một góc ruộng ngô đất cọ.

 Lương lôi cát tút ra, một tay cầm hũ thuốc nổ xám xịt, miệng cắm điếu thuốc đang đở lửa; tay kia Lương cầm một ngọn nến đã châm. Cái mặt mới bị thuốc nổ làm cho cháy xém của anh ta không biết sợ là gì, hắn liều như một chiến binh cảm tử.

 Đến giờ, tôi cũng không hiểu bởi tại làm sao mà lúc ấy tôi có gan ngồi cạnh hắn để chụp ảnh (với lý do làm… kỷ niệm)!

 Nến được nhỏ vào đáy ngoài của cát tút lớn. Rồi đến “phôi” nhựa trắng, nến, giấy, rồi lại một lượt những giọt nến sáp bít phía trên. Cuối cùng, hắn mở hộp đạn chì với những viên to bằng hạt đậu nành ra, dùng muỗng múc mỗi cát tút một muỗng đạn chì.

 Trong áo di lê của Lương có búa đinh và một cây chày gỗ nhỏ. Hắn cắm chày vào cát tút, dùng búa gõ nhẹ cho đạn và các phụ gia nén chặt. Đạn được gài vào bao, bao đạn thắt quanh người (xem ảnh), trông đám thợ săn như lũ… xâm lăng đằng đằng sát khí trong phim cái thời “Mùa nước nổi”, “Cánh đồng hoang” độ trước.

 Mấy chú sâm cầm lặng lẽ rơi như giọt nước lớn màu đen xuống một mặt đầm ở cách thị trấn Đông Phú vài cây số. Lương nín thở, Bảy tụt quần áo, mặc mỗi cái quần sà-lỏn. Gió mùa đông Bắc vẫn giá rét căm căm.

Vì cái đầm nổi tiếng nhiều sâm cầm này, hôm nay đã bị đám thợ săn nào đó nổ súng gây kinh động một lần lúc sương mù còn lãng đãng. Sau khi điều tra biết được bối cảnh đó, Lương và Bảy quyết định đổi chiến thuật: dẫu ngu ngơ khù khờ cực độ thì sâm cầm cũng trở nên khôn ngoan sau những lần thấy đám bạn đồng hành đi hết quả đất của mình bị hạ sát.

Không thể bơi thuyền ra bắn sâm cầm được nữa, chúng nó sẽ bay mất. Bảy mặc sà lỏn thả mình xuống đám bùn một cách từ từ, rồi người hắn lút trong làn nước bầy nhầy váng bọt.

Lương phồng mồm thổi một cái săm xe ôtô (4 chỗ) cũ thành chiếc phao nhỏ. Lương ném xuống cho Bảy một tàu lá chuối nữa. Săm xe để kê nòng sung và bơi, lá chuối để nguỵ trang. Bảy lùi lũi tiến ra phía chú sâm cầm cô độc trên mặt đầm lặng phắc.

 Sương khói tới mức, cả đàn sâm cầm sà xuống, nhưng giờ chúng tôi chỉ nhìn thấy có một chú chim đen nhức. Đám trẻ ở xóm nghèo ngồi trong bụi tre phóng tầm mắt hiếu kỳ ra nín thở theo dõi cuộc săn sâm cầm. Một bà cụ mắt mũi lem nhem, đi qua thở dài: gớm, con chim có một dúm thịt mà cái nhà bác ấy phải trần truồng lúc rét chết cò thế này ở dưới đầm. Hết khôn chúng nó dồn ra dại.

Tiếng súng chưa kịp nổ, Bảy còn lạnh giá dưới mặt nước đầm nhớt nhèo năn lác cũ thì bầy sâm cầm nhỏ đã vỗ cánh mặt trời. Lần này là ngoại lệ, sâm cầm dại dột cũng đã thoát chết để tiếp tục hành trình từ Siberia (Nga) xuống bán đảo Triều Tiên, qua Trung Quốc, Hồng Công, qua Việt Nam, Thái-lan, Indonesia, Australia (và ngược lại) của mình.

 Bỗng dưng, sự nhăn nhó rét sun thịt da của Bảy lại gây cho tôi một niềm vui khó tả: bầy sâm cầm thoát tử nạn.

 Tôi luôn tin đó là một loài chim thiêng, nó đi vòng quanh địa cầu để làm một sứ mệnh gì đó, chứ không phải là để cho người ta săn bắt phục vụ những cái thú phàm phu của mình như hiện nay.

 Báo chí đưa tin: một nhóm nghiên cứu tại Đại học California đã theo dõi hơn 400 tổ sâm cầm ở British Columbia (Canada) trong 4 năm và họ phát hiện ra rằng, loài chim lơ ngơ ngốc nghếch trước sung đạn của cánh thợ săn (ở Việt Nam) này có một thứ giác quan kỳ lạ, như là linh giác trong nhận thức. Nó kiểm soát được rất nhiều hiện tượng tự nhiên xung quanh nó, trừ những họng súng đạn dia bắn trượt cũng thành trúng của Lương và Bảy ở các vùng đầm Sông Thao…

Lương cầm xác 3 con sâm cầm, gương mặt sạm cháy vì thuốc súng săn với bộ quần áo rằn ri, bao đạn khổng lồ khiến hắn không có dáng dấp gì của một người được ăn món thời trân cống tiến ông hoàng bà chúa ngày cũ.

Mấy cái quán ở vùng Văn Khúc, Hiền Đa, Đông Phú thỉnh thoảng cũng có bán dăm ba con chim sâm cầm do thợ săn ở các vùng quê vớ được không nỡ ăn thứ đắt đỏ. Họ bán có khi hai chục nghìn, có khi ba chục nghìn một con sâm cầm nặng 4-500g.

Trung bình một con sâm cầm khi đi qua vùng Cẩm Khê, Phú Thọ, nó có trọng lượng từ 5-9 lạng. Nếu chịu khó đặt hàng các quán xá vùng Sông Thao hiện nay, bạn có thể mua được vài con sâm cầm, nếu “phục kích” đúng dịp sương mù giá rét cuối năm, với giá từ 80-120.000 đ/con.

Khi thì người ta giăng lưới bắt được sâm cầm còn sống, chủ quán có thể cắt tiết chim cho bạn xem ngay trước mắt. Khi chim đã bị bắn chết thì họ thịt sạch sẽ để trong tủ lạnh, ngăn đá từ trước. Cũng có khi họ ngâm sẵn sâm cầm trong bình rượu (ngâm một năm trở lên mới uống), con chim dang cánh bơi trong rượu mạnh.
Sâm cầm Hồ Tây bị săn bắn, chế biến thành món ăn ngon cho dân nhậu
Tại vùng Cổ Tiết (Phú Thọ) có ông cán bộ quân đội về hưu rất mê săn bắn, ông thu gom chim sâm cầm cả vùng, cứ ngâm các hũ rượu hai con sâm cầm/hũ, bán tiền triệu cho cánh trọc phú ở Hà Nội.

Trên mạng, không tin bạn cứ gõ chữ “chim sâm cầm”, sẽ gặp mấy cái tửu quán rao bán rượu chim sâm cầm với những công dụng trời ơi đất hỡi rất là quyến rũ. Có lẽ, chỉ cô gái theo bóng sâm cầm trên Trường Bạch Sơn huyền thoại nọ mới biết thật giả “rượu dân tộc” ướp ủ sâm cầm trong thời buổi này…

Riêng đám Lương, Bảy mà tôi đang lếch thếch lặn lội theo, bọn hắn bắn sâm cầm rồi toàn đem rán, nướng, hầm thuốc bắc, uống rượu hết.

Mùa sâm cầm năm nay hiếm quá, 3 con chim mới bắn được, Lương đem moi ruột rửa bằng rượu, cồn sạch sẽ rồi ngâm tất trong hũ lớn. Gọi là “tửu táng” loài chim tiến vua dằng dặc bao huyền thoại, từng được sử cũ (ví như nhà bác học Lê Quý Đôn) trân trọng ghi chép.

Mấy chàng cán bộ xã, cán bộ huyện vùng Cẩm Khê thì ăn sâm cầm như cơm bữa.

Thật ra, người nông dân trong khu vực chẳng thiết tha gì với giống chim này, bởi lúc người ta chưa săn lùng ráo riết, bao đời nay họ vẫn đánh chén sâm cầm mà chẳng thấy bổ béo ngon nghẻ gì nhiều.

Họ ăn sâm cầm như ăn con giẽ giun, con mòng két, con cuốc cuốc (đỗ quyên).

Cho nên, vào cái buổi sốt sâm cầm này, mỗi khi tóm được sâm cầm bằng bẫy thủ công hay sung kíp (tự chế), cung nỏ, thậm chí súng cao su, bẫy nhựa mít, họ đều đem bán lấy mấy chục nghìn, cho con chim đen (theo cách gọi của họ) phục vụ đám khách “giàu quá hóa rồ” (theo cách nghĩ của họ).

Lương cũng là người Cẩm Khê, hắn cũng ăn sâm cầm từ nhỏ cùng cha mẹ. Nhưng hắn khác những người nông dân vùng Sông Thao ở chỗ, hắn có niềm tin son sắt vào giá trị lớn lao với sức khỏe con người của sâm cầm.

Hắn uống tiết sâm cầm với một vẻ mặt mãn nguyện, khoái trá không bút mực nào tả nổi. “Tớ nghiện súng săn, tối ngủ để súng ở đầu giường. Nhóm của tớ mỗi thằng phải ba khẩu, một khẩu một nòng, một khẩu hai nòng, một khẩu bắn tỉa (súng hơi, có đầu ruồi để ngắm, súng săn lớn không cần… ngắm). Toàn chơi súng Pháp, có lúc bán cả xe máy để mua súng.

Một ngày một không nổ một quả (bắn chim, thú) thì người bứt dứt không chịu nổi!” – Lương thổ lộ khi đã ngà ngà rượu chân sâm cầm.

Cái hắn nghiện hơn là uống tiết sâm cầm. Máu của loài chim nước, lại là chim di cư xuyên lục địa này rất tanh, nhất là trong đại họa cúm gia cầm này, khả năng nó bị cúm là cực lớn. Song Lương và Bảy (cùng đồng bọn) chẳng quan tâm đến điều đó.

Thịt sâm cầm bọn hắn ăn theo truyền thống của người Sông Thao trong thời kỳ sâm cầm còn bay như cơn mưa rào đen khắp ao đầm, sông hồ trung du. Nghĩa là họ luộc sâm cầm với nước gừng (nay thêm quế, thảo quả) cho đỡ tanh, rồi đem sâm cầm ra nướng hoặc quay. Trước khi quay giòn, nhớ cắt lấy cặp chân sâm cầm ngâm rượu.

Lương dạy tôi cách phân biệt sâm cầm với các loài chim khác:

-Có một cách cực kỳ đơn giản: không loài chim nào trên thế giới có cái chân giống lũ chim ăn nhân sâm này. Các ngón chân của nó xòe, thắt như củ sâm trên núi ấy.

Ngón chân giữa (dài nhất) của nó khi xòe rộng ra mặt bàn, nó gồm ba hình tròn xoe đặt thành hàng dài từ đầu ngón đến gốc ngón. Ba hình tròn như đồng xu đặt liên tiếp nhau (ba cái màng đạp nước của nó đều hình tròn xoe) trên một ngón chân – đó là sâm cầm!

Những chi tiết khác thì rất dễ: Đầu và cổ chim lông đen, lưng và bụng lông xám chì, mắt màu nâu đỏ. Mỏ chim có búp lông (có khi màu trắng), chân màu lục nhạt đốt thắt trông giống như những đoạn của củ sâm...

Quý nhất là sâm cầm mà ở đầu nó có túm lông màu đỏ, nghe nói bổ dưỡng gấp ngàn lần (khi tiến vua hoặc tiến ai đó, tóm lại là khi “hiến hưởng”) so với sâm cầm đầu đen. Nhưng cũng là chục năm nay bắn sâm cầm, tớ chưa gặp con nào đầu đỏ, có thể bọn tán ăn nó chỉ bốc phét thế cho nó huyền bí thôi.

Hóa ra, khi trò chuyện mới vỡ lẽ ra, dưới cái mặt xạm cháy vì khói súng giữa thời bình, Lương cũng là người ưa tìm tòi. Hắn bắt tôi hứa phải tặng hắn quyển Chim Việt Nam xuất bản từ mấy chục năm trước của nhà “điểu học” - GS Võ Quý, sau khi tôi tiết lộ là giá sách nhà tôi đang có.

Săn chim trở thành cái thú phàm phu của nhiều người dân xứ này.
Lý luận của Lương rất có lý:

-Tớ còn giữ cả cuốn “tạp chí nội bộ” của những người thợ săn ở Hải Dương, trích nghị định quy định gì đó về săn bắn, sâm cầm là loài được phép săn bắn.

Sâm cầm chỉ quý trong sử sách và trong thơ văn thôi, chứ nó là chim nước, chim di cư, có gì đâu, nếu không bắn nó về đen đặc bầu trời. Nếu không là thứ tiến vua, có khi sâm cầm chỉ có giá 3000đ/con - bằng giá một chú cò bay lả bay la từ trong cổ tích lên… thớt nhậu hiện nay. Mà sâm cầm bắn mãi cũng chẳng hết, vì mùa đến, sâm cầm khắp thế giới nó lại đi qua Việt Nam.

-Vả lại, bọn tớ bắn sâm cầm thế này không thể giết hết sâm cầm được. Mà nhà nước phải bắt cổ cái giăng lưới nó bắt chim bằng đài đĩa, mỗi tối bắt hàng trăm con cò vạc, giang, mòng két, le le, sâm cầm hiện nay để phục vụ các quán nhậu chim trời ấy.

Nó bắt tiệt hết cả núi rừng vào lưới. Vì nó ghi âm tiếng kêu của các loài chim, dụ chim vào lưới rồi bắt cả tải. Bọn tớ đi bắn thế này là dạy cho sâm cầm dại dột cách khôn ngoan. Tớ bắn vài lần, chim trở nên nhút nhát hơn, thế là nó sống sót để tiếp tục bay về… Austraylia để mùa đông sang năm nó lại về Việt Nam.

Súng nổ đinh tai thế này, giỏi lắm, mỗi lần rình mò bắn được vài con. Bọn giết hết chim phải là bọn đánh lưới!

-Tại sao ông Lê Quý Đôn viết trong sách của cậu rằng chim sâm cầm là món tiến vua. Thì độ ấy, con dân nước ta phải đi bắt chim cho vua đánh chén, họ bắt bao nhiêu năm rồi, có làm sao đâu? Nay vua chúa phong kiến không còn, tớ đi bắt sâm cầm về ăn (chim trời cá nước mà) cũng là hợp lý. Có gì mà lo sâm cầm bị tuyệt diệt. Mà tớ không bắn thì rồi lũ chim di cư này nó cũng đi nơi khác hết, chứ nó có ở Việt Nam đâu mà cậu tiếc – Lương lý luận.

Lương ương bướng thích ngụy biện. (Rang thuốc súng cháy mặt, cháy cả nhà, suýt bị công an tống giam hắn còn chả sợ, nữa là lời hiệu triệu hãy thương xót giống chim huyền thoại của tôi).

Nhưng Lương có lý, khi hắn cho rằng bọn hắn là dân chơi súng săn, bọn hắn làm cho chim di cư khôn hơn, và việc bọn hắn bắn vài con chim cả ngày săn sùng sục cũng chẳng thể làm cho chim quý bị tuyệt diệt được.

Lũ sát nhân phải là cánh kiếm ăn bằng nghề dùng máy móc, giăng lưới ranh mãnh kia.

Nhưng, nhìn cảnh hắn cầm xâu chim nặng cả yến, lòng tôi đau như xé.

Cảnh chiều nhí nhóa tối, Lương và Bảy đi một con thuyền điếu ngư ra giữa đầm như cú rình mồi.

Cò, vạc, giang cùng chao lượn vừa là về tổ ấm, vừa là chuẩn bị cho chuyến ăn đêm. Súng nổ rền, đàn chim táo tác, cánh chim rơi lả tả xuống mặt hồ. Mặt hồ nâu đi toàn cánh vạc rộng, cánh giang chao nghiêng như một con thuyền buồm bị đắm. Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm bị chọc tiết.

Còn nhớ, mới đây, cư dân mạng từng bình luận tương đối nhiều về số phận đàn sâm cầm hiện nay. Nhân xúc động chuyện nhiều người nặng lòng với sâm cầm như thế, tôi mới cầm lòng chẳng đặng làm cái việc hơi nhẫn tâm là theo chân thợ săn xem bắn… sâm cầm. Hóa ra sâm cầm vẫn còn, còn không phải là ít.

Chỉ có điều rằng, cứ tình trạng này thì rồi sớm hay muộn chúng ta cũng chỉ còn duy nhất cảm giác hoài niệm với “Mưa sâm cầm” (tên một truyện ngắn có nhân vật chim sâm cầm rất ám ảnh của nhà văn trẻ Lưu Sơn Minh).

Thôi thì ta tìm chim như thể tìm em (tìm em như thể tìm chim/ chim bay bể bắc anh tìm bể Đông) trong câu hát cũ: “Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay, bờ xa mời gọi. Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời...”. Nghĩ đến đây, sao mà thấy đau lòng!

Nhà báo: Đỗ Zoãn Hoàng
Việc chụp ảnh các món ăn, đồ uống trước khi nhấm nháp chúng và cho đăng tải trên các trang mạng xã hội như Facebook, Twitter, Instagram ... hiện đã trở thành thói quen, thậm chí "nghi lễ" hàng ngày của nhiều người. Theo nghiên cứu mới, sở thích này sẽ giúp đối tượng cải thiện đáng kể cảm nhận về những thực phẩm ấy.

» Văn chương ẩm thực, còn đâu một thời vang bóng?

Các nhà nghiên cứu đến từ Trường quản lý Carlson, Đại học Minnesota (Mỹ) phát hiện, việc thực hiện bất kỳ "nghi lễ" nào, kể cả nâng cốc chúc mừng, sẽ giúp món ăn hay thực phẩm có hương vị thơm ngon hơn.

Theo họ, chụp một tấm ảnh trước khi "đánh chén" sẽ tạo hứng khởi cho bạn và kích thích các giác quan. Ở mức độ nào đó, người chụp ảnh thực phẩm sẽ cảm nhận được sự khác biệt, tạo động lực để họ tiếp tục việc làm này.

Chụp ảnh món ăn ngon
Nhóm nghiên cứu đã tiến hành 4 thí nghiệm khác nhau nhằm tìm hiểu xem, các "nghi lễ" đôi khi có vẻ khôi hài trước khi ăn hoặc uống thứ gì đó sẽ ảnh hưởng như thế nào tới cảm nhận hương vị của chúng.

Trong thí nghiệm đầu tiên, một số người tình nguyện nhận được yêu cầu ăn một thanh kẹo sôcôla với hướng dẫn: "Không bóc vỏ toàn bộ thanh sôcôla và bẻ đôi nó. Bóc vỏ một nửa và ăn hết. Sau đó mới bóc vỏ nửa còn lại để ăn". Tuy nhiên, những người tình nguyện khác đơn giản được yêu cầu thư giãn một lúc và ăn kẹo sôcôla bất kỳ khi nào họ muốn.

Kết quả cho thấy, những người thực hiện "nghi lễ" theo chỉ dẫn, đánh giá thanh kẹo sôcôla thơm ngon hơn và sẵn sàng trả thêm tiền cho nó so với nhóm còn lại.

Thí nghiệm thứ hai tái khẳng định kết quả của thí nghiệm đầu tiên, khi cho thấy các hành động bất chợt không nâng cao trải nghiệm ăn uống. Trong 2 thí nghiệm cuối cùng, nhóm nghiên cứu nhận thấy, sự trực tiếp tham gia của cá nhân vào một "nghi lễ" nào đó có tầm quan trọng bậc nhất, vì việc chứng kiến ai đó pha chế nước chanh một cách có phương pháp không làm món đồ uống này có hương vị thơm ngon hơn.

Thêm vào đó, các nhà nghiên cứu còn khám phá ra rằng, "sự hứng thú từ bên trong", nguyên nhân khiến mọi người bị cuốn hút vào những "nghi lễ" của họ, tạo ra những hiệu ứng tích cực của quá trình ấy đối với trải nghiệm món ăn.

Mặc dù các "nghi lễ" như trên thường diễn ra trước bữa ăn, nhưng các nhà nghiên cứu nhận định, chúng có thể phát huy tác dụng trong những tình huống khác. Họ đang nghĩ đến việc yêu cầu các bệnh nhân tham gia nghi lễ nào đó trước một cuộc phẫu thuật và sau đó đo lường cơn đau cũng như tốc độ phục hồi tổn thương của những người này hậu phẫu.


Món ăn ngon - Cũng đã từ rất lâu rồi, độc giả không còn thấy lại sự xuất hiện của những cây bút viết hay và viết dài hơi về ẩm thực. Không ít người chú tâm tìm hiểu, khám phá những cái hay, cái đẹp của ẩm thực dù những giá trị vẫn còn bất biến.

Đã có một thời, những trang văn hay về ẩm thực ở các vùng miền của Việt Nam làm độc giả say mê không kém các kiệt tác văn học kinh điển. Trong từng món ngon được thuật kể về cách chế biến, hương vị, cảm xúc thưởng thức, độc giả cảm giác như được nếm trải cả vị ngon lẫn phong vị rất riêng của mỗi câu chuyện. Những Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Băng Sơn, Vũ Bằng, Tô Hoài... đã làm sống dậy ẩm thực phố phường qua những trang văn tinh tế, đẹp đẽ. Những trang viết không chỉ là kiến thức thường thức về chế biến mà còn chuyển tải những giá trị văn hóa tốt đẹp của quê hương, bản quán, con người.

Văn chương ẩm thực, còn đâu một thời vang bóng?
Văn chương ẩm thực

Trước những cây bút kỳ tài về văn hóa ẩm thực nói trên, những bậc trí thức như Phạm Đình Hổ, Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Văn Vĩnh cũng để lại những trang viết đẹp về ẩm thực. Chất chứa trong đó là tình yêu, sự gắn bó máu thịt với quê hương xứ sở. Cũng nhờ những trang viết này, đặc sản ba miền được biết đến bằng một cách hết sức văn minh, tinh tế, khơi gợi trí tò mò cũng như làm đẹp hơn những nét đẹp khó lẫn trong thưởng thức của từng vùng miền.

Dấu ấn của cây bút đề cập đến ẩm thực thành công trong từng trang viết về ẩm thực khiến tên tuổi của họ trở thành thương hiệu nổi tiếng và bền vững. Như vậy, cùng với những đề tài khác, ẩm thực trở thành một đề tài khai thác không kém phần cao sang, quý phái. Kết hợp với những cách quảng cáo tự nhiên, dân dã của ca dao, tục ngữ xưa, ẩm thực trong văn chương đã trở thành món ngon của rất nhiều người.

Mảnh đất bỏ hoang?

Một thực tế là hầu hết những tờ báo hiện nay đều dành đất cho mục ẩm thực và được độc giả quan tâm. Tuy nhiên, vin vào cớ này, việc đăng ồ ạt những tản văn về ẩm thực thiếu cảm xúc và yếu tố mới lạ phần nào gây nhàm chán, cảm giác công nghiệp, thiếu bản sắc.

Chúng ta rất dễ thấy văn chương ẩm thực đang bị đánh đồng với những cuốn sách dạy về kỹ thuật chế biến món ăn, các cẩm nang giới thiệu về ẩm thực các vùng miền. Đứng về phương diện nội dung, đề tài, những cuốn sách này cung cấp một lượng kiến thức phong phú về các món ăn ngon, rất bổ ích cho những người thích tìm hiểu về bản sắc ẩm thực nhưng hoàn toàn không phải là văn chương ẩm thực. Chúng ta khó tìm thấy ở đấy niềm hân hoan khi được thưởng thức một món ăn ngon, những thủ thuật, bí quyết rất nhỏ, rất riêng được mô tả bằng ngòi bút thi vị, đặc sắc.

Một điều khá ngược đời là trong khi một bộ phận những người nước ngoài thể hiện niềm yêu thích với các món ăn của Việt Nam, thậm chí viết về chủ đề này khá hấp dẫn thì các cây bút trong nước dường như đang mất đi niềm hứng khởi đối với đề tài này. Khi mà sự thưởng thức đã trở thành một lẽ ngẫu nhiên, các món ăn ngoại nhập xuất hiện nhiều hơn trong lựa chọn ẩm thực, niềm say mê khám phá và bày tỏ cảm xúc đối với ẩm thực quê hương cũng có phần giảm sút.

Thật khó để lý giải vì sao những trang viết ẩm thực lại có một mãnh lực lớn như vậy với độc giả nhưng lại quá dễ dàng để thấy được sự hời hợt của những cây bút hiện đại đối với một đề tài thuần Việt và sâu sắc. Không phải không có những cây bút thử sức với đề tài này, vấn đề nằm ở chỗ hiểu biết về văn hóa, cảm thụ về giá trị của văn hóa trong từng món đồ ăn thức uống dân gian còn quá non trẻ. Chính yếu tố này đã cản trở các trang viết để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng độc giả.

Viết về ẩm thực thành công là khi khiến độc giả dậy lên niềm ham muốn được thưởng thức món ăn nhờ được sống trong không khí văn chương thi vị, chuẩn xác. Tác giả phải truyền được niềm say mê đối với ẩm thực đến với độc giả chính bởi sự hiểu biết, trải nghiệm có thật. Có như vậy mới hi vọng tạo được dấu ấn của bản thân với các trang viết về thú thưởng thức của ngon vật lạ.

Ngữ Nam
Thời tiết nắng nóng kéo dài, chị em công sở dù thèm ăn vặt đến mấy cũng không dám ra đường. Dịch vụ quà vặt online Hà Nội mùa hè này đang thịnh hành hơn bao giờ hết.

Chị Ngọc Mai (Cầu giấy, Hà Nội) cho biết, phòng làm việc của chị hầu hết là nữ. Vì vậy, cứ ai đi ra đường có việc là nhờ mua nào bánh, nào chè về cơ quan để phòng những lúc "nhạt miệng". Nhưng với thời tiết nắng nóng như hiện nay, tìm người chịu ra đường thật khó. Qua giới thiệu, chị Mai đã liên hệ được một bạn chuyên cung cấp quà vặt online. Từ đó đến giờ, đây là địa chỉ quen thuộc mỗi khi các chị có nhu cầu.

Các món quà vặt được khách hàng ưa chuộng và "hỏi thăm" nhiều nhất là thạch rau câu, thạch hoa quả, nước ép trái cây, các loại chè, sữa chua, cháo trai... Các món nhâm nhi như nem chua, nem Phùng...cũng được bán online. Chủ hàng mời chào đều rất chú ý tới yếu tố thời tiết, với các mẩu quảng cáo hút khách như "chỉ cần alo các bạn có ngay một món nhậu để nhâm nhi trong điều hòa mát lạnh nhé", "Đặt hàng ngay thôi, hôm nay 38 độ C cơ đấy".

Các món ăn ngon khi chọn quà vặt online

Các địa chỉ cung cấp quà vặt online được nhiều bạn bè giới thiệu cho nhau. Họ chia sẻ cả kinh nghiệm gọi món, cửa hàng này có thạch chanh leo ngon, món chè xoài thì phải đặt trước 10 giờ, nem Phùng "chốt" hàng từ chiều hôm trước mới chắc... Không chỉ thịnh hành với nhân viên công sở, các bạn trẻ học nhóm, tụ tập cũng gọi "quà vặt online". Các ông chồng tụ tập liên hoan liền được vợ gọi cho món nhậu online như nem tai, nem Phùng, thịt bò khô hay mực nướng...

Một bạn chuyên cung cấp đồ ăn vặt online có cửa hàng trên phố Hàn Thuyên chia sẻ, thời tiết nắng nóng, làm 50 cốc thạch chưa kịp lạnh thì khách hàng đã đặt hết sạch. Do vậy, bạn phải chuẩn bị từ hôm trước xem loại gì được khách hàng ưa thích, làm bao nhiêu để đủ hàng. Buổi tối lại xem khách hàng phản hồi thế nào về thực đơn ra ngày hôm đó..

Ngoài việc đăng hình ảnh những cốc thạch bắt mắt, chủ hàng còn chụp lại khâu chế biến, nguyên liệu, bảo quản...để khách hàng có thể yên tâm và gọi hàng "nhiệt tình" hơn nữa. Các shop online này cũng có nhiều chế độ khuyến mại kích cầu như "mua 10 tặng 1", "mua từ 2kg trở lên được miễn phí ship"...

Giá cả của những món quà vặt online này tương đương với giá ngoài cửa hàng, từ 5.000 - 7000 đồng mỗi cốc thạch hoa quả, 10.000- 15.000 đồng mỗi cốc tào phớ, các loại chè có giá trung bình: 12.000- 15.000 đồng, 1 kg nem Phùng có giá 160.000 đồng... Chi phí vận chuyển từ 10.000- 50.000 đồng tùy vào số km, tùy thuộc vào số lượng hàng khách đặt.

Chị Hương Linh (Hai Bà Trưng) đã chọn việc làm đồ ăn vặt tại nhà thay vì bán ở cửa hàng như trước đây. Chị cho biết, thời tiết nắng nóng kéo dài cả ngày nên cửa hàng vắng khách, tiền thuê mặt bằng lại cao. Hiện nay chị tìm được nhiều mối gọi hàng của nhân viên các tòa nhà lân cận, giá cả vẫn được giữ nguyên nhưng khách hàng thì nhiều hơn, số lượng hàng bán nhiều nên doanh thu của chị tăng gấp 3 so với trước.

Ngoài việc tiện lợi, tránh nắng nóng, tiết kiệm thời gian thì chị em cũng phàn nàn về khâu đóng gói hàng: có những lúc chưa chuẩn, đá bị chảy, nước chẩm để trong túi gây bất tiện, mang nhiều túi nylon  vào văn phòng không được đẹp mắt. Hoặc khách hàng có thể phải chờ đợi lâu hơn nếu gọi đúng vào giờ cao điểm (11 giờ trưa và 4 giờ chiều).

Theo vnexpress: Mốt gọi quà vặt online
Dinh dưỡng như thế nào cho hợp lý luôn là vấn đề trước mỗi kỳ thi. Khối lượng kiến thức bài vở phải tập trung ôn luyện rất nhiều khiến hầu hết các sĩ tử lo lắng quên ăn quên ngủ làm ảnh hưởng không ít đến sức khỏe và kết quả học tập. Thế thì, chế độ dinh dưỡng & sinh hoạt như thế nào để các em giữ được sức khỏe & học tập với hiệu quả cao nhất là điều không chỉ các bậc phụ huynh quan tâm mà chính bản thân các em cũng nên biết và thực hiện.
“Năng lượng” cho người như “xăng” cho xe

Xe không xăng thì chẳng thể chạy được và con người nếu thiếu năng lượng cũng sẽ không thể hoạt động & học tập, nói chi đến thi cử. Do đó, trước tiên, các em cần đảm bảo đủ nhu cầu năng lượng hàng ngày. Ở lứa tuổi các em, năng lượng không chỉ cần thiết cho học tập, lao động mà còn để cơ thể phát triển nên nhu cầu năng lượng là cao. Trung bình, mỗi ngày, các em cần khoảng 2300 kcal (nữ) và 2700 kcal (nam). Tuy nhiên, trong giai đoạn này, do tập trung học thi quên cả ăn nên thường các em không nạp đủ  “nhiên liệu” cho cơ thể. 
Các món ăn ngon phù hợp dinh dưỡng mùa thi

Để cơ thể nhận đủ năng lượng thì các em cần ăn đủ 3 bữa chính (mỗi bữa phải được khoảng 2 chén cơm hoặc có thể thay phở, hủ tíu, bánh mì…) với đầy đủ các nhóm thực phẩm. Và nên nhớ thêm 3 bữa phụ như sữa, yaourt, trái cây, bắp, khoai, chè đậu…

Ăn gì bổ não để học tập với hiệu quả cao nhất?

Theo các tài liệu về dinh dưỡng để phát triển trí não thì có 5 chất dinh dưỡng cần nhất cho bộ não.

1. Glucose là nhiên liệu cho não hoạt động nên không thể thiếu trong khẩu phần. Để não hoạt động tốt thì lượng đường trong máu cần ổn định (không nên quá thấp hay quá cao). Do đó, nên hạn chế các loại đường hấp thu nhanh vào máu như đường tinh (nước ngọt, bánh kẹo ngọt, thức uống có đường) vì sẽ làm đường huyết tăng nhanh và sau đó sẽ giảm nhanh. Các loại ngũ cốc nguyên hạt, đậu, khoai, rau cũ sẽ tốt hơn đường tinh vì hấp thu vào máu từ từ giúp lượng đường trong máu ổn định. Đường từ trái cây cũng hấp thu vào máu nhanh nhưng do cần thời gian chuyển hóa từ fructose sang glucose nên làm chậm tác dụng lên cơ thể. Hơn nữa, trái cây có chất xơ nên cũng không làm tăng nhanh đường huyết như đường tinh.

2. Chất béo thiết yếu (omega-3 và omega-6) được ví như những “kiến trúc sư” xây dựng “trí thông minh” vì đây là nguyên liệu cấu tạo nên tế bào thần kinh. Não còn cần cả chất béo bão hòa và cholesterol nhưng vì cơ thể có thể tự tổng hợp được nên không bị thiếu. Riêng omega-3 và omega-6 thì dễ thiếu do cơ thể không tự tổng hợp được mà phải đưa từ thức ăn bên ngoài vào. Các chất béo thiết yếu này có trong các loại cá như cá basa, cá thu, cá ngừ, cá hồi, cá trích và các loại hạt nhiều dầu như hạt bí đỏ, hướng dương, mè. Thế nên, để hoạt động trí não được tốt thì các em nên thường xuyên ăn cá, ít nhất là 3 lần trong một tuần. Nếu không ăn được cá thì nên ăn các loại hạt nhiều dầu.

3. Phospholipid là người bạn tốt nhất của trí nhớ. Đây là chất béo “thông minh” của não. Giúp tạo myelin bao bọc dây thần kinh nên thúc đẩy sự truyền các tín hiệu một cách trơn tru trong não. Mặc dù cơ thể có thể tự tạo phospholipid nhưng chế độ ăn có thêm chất này vẫn tốt. Phospholipid có nhiều trong tròng đỏ trứng và thịt nội tạng.

4. Acid amin được ví như “tiếng nói” của não và cảm xúc. Đây là thành phần tạo nên các chất dẫn truyền thần kinh là chất mang tín hiệu từ tế bào thần kinh này sang tế bào thần kinh khác nên hết sức cần thiết. Những acid amin này có nhiều trong thức ăn giàu đạm như thịt, cá, trứng, sữa, đậu nành và các loại đậu khác. Trung bình, các em cần khoảng 55 – 60g chất đạm mỗi ngày. Để dễ hình dung, nếu bữa ăn các em có khoảng 250g thịt cá/ngày kèm với 1,5-2 chén cơm mỗi bữa là xem như nhận đủ lượng đạm cho cơ thể.

5. Vitamin và khoáng chất được xem như “diễn viên phụ” giúp cho các “diễn viên chính” nêu lên những phát huy tác dụng. Ví dụ: giúp chuyển glucose thành năng lượng, acid amin thành chất dẫn truyền thần kinh, chất béo thiết yếu đơn giản thành dạng phức tạp hơn. Đặc biệt là các vitamin nhóm B như B1, B3, B5, B6, B12 (có trong ngũ cốc nguyên hạt và các loại rau), vitamin C (có trong rau & trái cây), acid folic (có trong rau lá xanh đậm), Ma-nhê (có trong rau xanh & các loại hạt), man-gan (có trong các loại hạt, trái cây, trà), và kẽm (có trong hào, cá & các loại hạt).

Ngoài những chất dinh dưỡng thiết yếu cần cho não nêu trên thì các em cũng nên nhận đủ chất sắt, là chất cần thiết để tạo máu mà lại rất dễ bị thiếu trong chế độ ăn. Khi thiếu chất sắt thì các em dễ bị thiếu máu dẫn đến tình trạng hay mệt mỏi, học kém tập trung, và dễ buồn ngủ trong giờ học. Chất sắt có nhiều trong huyết, gan, thịt, cá hoặc rau xanh như rau dền, bồ ngót và các loại đậu. Sắt có nguồn gốc động vật thì dễ hấp thu hơn thực vật.

Các em cũng nên ăn thêm trái cây tươi giàu vitamin C sau bữa ăn chính như cam, bưởi, táo, đu đủ để giúp hấp thu tốt chất sắt. Và một khoáng chất không thể thiếu nữa, đó là Iốt vì nếu thiếu chất này sẽ làm cho hoạt động trí não của các em bị trì trệ, kém sáng tạo, giảm tiếp thu bài trong giờ học. Iốt có nhiều trong các loại cá biển và hải sản, nhưng rẻ nhất vẫn là sử dụng muối Iốt hàng ngày để nêm nếm trong thức ăn gia đình.

“ Ăn được ngủ được là tiên”

Không thể không nhắc đến điều này vì trong mùa thi, các em không chỉ “quên ăn” mà còn “hổng dám ngủ” nữa. Như vậy thì não của các em luôn trong tình trạng bị kích thích liên tục làm tăng tiêu hao năng lượng & các chất dinh dưỡng nhưng hoạt động của não lại không hiệu quả do không được thư giãn dẫn đến năng suất học tập kém.

Do đó, muốn thành công trong các kỳ thi sắp tới, bên cạnh chế độ ăn hợp lý thì các em cần chú ý đến phương pháp học tập, sắp xếp để có sự hài hòa giữa học tập, sinh hoạt, ăn uống và nghỉ ngơi, thư giãn.
Tóm lại, để học tập tốt, về khía cạnh dinh dưỡng, các em chỉ cần nhớ những điều sau:
- Ăn đủ 3 bữa chính kèm thêm 2-3 bữa phụ.
- Ăn đa dạng các loại thực phẩm: ngũ cốc nguyên hạt, ăn đủ chất đạm (ít nhất 3 bữa cá trong tuần), ăn thêm các loại hạt nhiều dầu, ăn đủ rau & trái cây.
- Sử dụng muối íôt thay muối thường để chế biến thức ăn.
- Hạn chế các thức ăn ngọt từ đường tinh (nước ngọt, kẹo, thức uống có đường…)
- Chú ý vệ sinh ăn uống để không bị bệnh đường tiêu hóa.
- Ngủ đủ giấc về đêm.
- Nên thư giãn khi quá mệt mỏi và căng thẳng.
 
TS. BS. Trần Thị Minh Hạnh
Phó Khoa Dinh Dưỡng Cộng Đồng - TT.Dinh dưỡng TP.HCM
Liên hợp quốc mới đây kêu gọi nhân loại ăn côn trùng như một cách chống đói, nhưng tại Việt Nam, côn trùng đã được sử dụng làm thức ăn từ lâu và chế biến thành nhiều món lạ miệng.

> Liên Hợp Quốc kêu gọi nhân loại ăn côn trùng

Ve sầu


Gần đây, người dân chế biến ve sầu thành nhiều món ăn ngon, rất được ưa chuộng ở Vĩnh Long. Người ta thường bắt ve sầu khi chúng lột xác, bởi khi đó thịt chúng mềm và bùi nhất. Ve sầu chiên giòn là món khoái khẩu của nhiều người. Ngoài ra người ta còn có thể dùng chúng để chiên bột, xào hành, nấu cháo.

Nhộng tằm là một trong những món ăn khá phổ biến trong các gia đình, quán ăn. Nhộng tằm là một trong những món ăn khá phổ biến trong các gia đình, quán ăn. Nếu muốn làm tăng mức độ hấp dẫn của món nhộng tằm rang, bạn nên rang chúng cùng lá chanh.
.
Nhiều người sợ bọ xít vì mùi hăng của chúng. Nhưng chúng hút tinh chất của cây nên là thức ăn rất giàu dưỡng chất. Để khử mùi hôi, bạn ngâm bọ xít trong nước muối vài giờ rồi đổ vào nước măng chua, đun cạn nước, để ráo. Sau đó bạn ngắt đuôi bọ xít để loại mùi hăng. Khi rang bọ xít, chỉ cho một chút xíu gia vị vì bản thân loài côn trùng này cũng đã có vị mặn. Nếu bạn rang nhanh tay, để lửa to thì bọ xít sẽ giòn tan trong miệng, ngọt, bùi và có màu vàng ruộm.

Cà cuống là nguyên liệu của nhiều món đặc sản tại Hà Nội. Ngoài ra, gia vị cà cuống còn tạo nên hương vị đặc biệt cho bún chả, bánh cuốn, bún thang, chả cá và nhiều món ăn khác, giúp chúng trở nên khác biệt so với những món ở các vùng miền khác.

Ấu trùng ong đất, hay sâu ong, chứa nhiều vitamin, protein, muối khoáng, đường, axit amin. Người dân tại nhiều tỉnh miền núi phía bắc như Hà Giang, Tuyên Quang, Cao Bằng chế biến ấu trùng ong đất thành nhiều món ăn. Người ta cho ấu trùng ong, hành khô, gừng tươi và lá chanh cắt nhỏ vào mỡ nóng già trong chảo. Khi ăn ấu trùng ong nóng, bạn sẽ cảm thấy chúng thơm, mềm và ngậy. Tuy nhiên, theo các nhà khoa học thì ong đất rất độc nên để chế biến thành món ăn cần phải biết làm đúng phương pháp. Tốt nhất các bạn không nên tự chế biến món ăn này nếu chưa biết chính xác cách làm.

Người dân tại Việt Nam và nhiều nước Đông Nam Á khác rất thích món châu chấu rán. Để chế biến châu chấu thành món ăn, người ta làm sạch chúng qua đêm, đun trong nước sôi, nhúng chúng vào lòng đỏ trứng cộng them một chút gia vị như bột ngũ cốc hay gia vị, sau đó chiên chúng với hành và xì dầu.


Dế mèn là những con vật giàu đạm, canxi, protit, ít chất béo, giúp giảm lượng cholesteron trong máu, có thể được dùng để chữa chứng nhiễm độc nước tiểu, sỏi thận. Các đầu bếp thường chiên dế mèn với lá chanh để tăng mùi thơm và độ ngậy.



Ở Trà Vinh người ta chế biến ba loại đuông làm món đặc sản, gồm đuông chà là, đuông dừa, đuông đất. Đuông là ấu trùng của con bù rầy (bọ rầy). Để tăng độ ngon cho món đuông, người ta nhét đậu phộng (lạc) vào đuông. Vi béo của đuông hòa lẫn với vị béo của đậu phộng tạo nên một cảm giác rất khó tả. Nhiều người nói những món ăn từ đuông giúp nam giới tăng cường khả năng sinh hoạt phòng the.

Theo Vnexpress
Món ăn ngon từ côn trùng Việt Nam
Tháng 10/2012, tại khách sạn Rex – thành phố Hồ Chí Minh, chiếc bánh đậu xanh Phượng hoàng vũ khổng lồ của nghệ nhân ẩm thực Tôn Nữ Thị Hà và ái nữ Phan Tôn Tịnh Hải được vinh danh Kỷ lục châu Á – do Hội Kỷ lục châu Á công nhận.

Chiếc bánh có chiều dài đến 6,8m, chiều rộng 4,2m; được tạo thành bởi 97kg bột gạo nếp, 496kg đậu xanh, 662kg đường cát trắng, 24 quả bí ngô, 80 quả gấc, 120 củ dền, 120kg mận chín, 120kg khoai tía, 20kg bắp cải tím, 40kg cải bẹ xanh, 20kg nghệ củ, 19kg rau bồ ngót, 10kg lá dứa thơm, 5kg lá cẩm, 1kg cà phê.

Nhưng đó mới chỉ là chất liệu và là nguyên liệu đầu vào, giới thiệu qua để biết thành phần của công trình ẩm thực lớn, đồng thời là một tác phẩm nghệ thuật lớn nhất từ trước đến nay ở Việt Nam và cả châu Á.
Phụng hoàng vũ - món bánh đậu xanh ngon
Đồng tác giả Phượng hoàng vũ
Trong quá trình tìm kiếm tư liệu để phục hồi các món ăn cung đình bà Hà được biết hồi đầu thập niên 1920, các nghệ nhân ẩm thực cung đình đã làm một chiếc bánh chín tầng mô phỏng theo hình tháp Phước Duyên chùa Thiên Mụ. Chiếc bánh dài 1,5m, rộng 1m. Nếu xét về thành phần nguyên liệu chủ lực, và hương vị thì người Huế gọi đó là bánh in đậu xanh. Tác giả chiếc bánh là ông Trần Viên. Đó là một công trình nghệ thuật ẩm thực lớn được chế tác để dâng vua Khải Định nhân lễ Tứ tuần đại khánh (1924).

Khi xưa, các loại bánh dùng trong cung đình Huế đều được làm từ nguyên liệu truyền thống, nó chỉ khác lạ, đẹp mắt ở nghệ thuật tạo hình và ở những bản hòa ca của sắc màu. Món ngự thiện, món dùng trong cung nên sản phẩm thường được tạo dáng theo các đề tài tứ quý, hồ lô, tứ linh, bát bửu, hoặc các loại trái cây với màu sắc tự nhiên theo các vật thể được tạo dáng. Chất liệu tạo màu cũng từ các loại hoa lá lành tính, rau, củ, quả bổ dưỡng, tuyệt đối không có phụ gia hay phẩm màu công nghiệp. Công thức chế biến rất phức tạp và tinh tế. Bà Tôn Nữ Thị Hà, chủ nhân nhà hàng ẩm thực cung đình Tịnh Gia Viên, đã phát tâm phục hồi giá trị truyền thống và làm thăng hoa nghệ thuật ẩm thực Huế bằng chiếc bánh Phượng hoàng vũ – Bạt phong hồi đầu, với ý tưởng hoài bão lướt gió đưa di sản ẩm thực Huế có thể bay cao, bay xa ra thế giới bên ngoài nhưng vẫn luôn hướng về nguồn cội, hướng về truyền thống dân tộc.
Phụng hoàng vũ - món bánh đậu xanh ngon
Du khách tham quan chụp ảnh lưu niệm
Xuất thân dòng dõi Tôn Thất nhà Nguyễn, bà Hà từ nhỏ đã được chỉ dạy tỉ mỉ cách chế biến các món ăn trong cung. Phượng hoàng Vũ được nghệ nhân Tôn Nữ Thị Hà lấy cảm hứng từ thực tế cuộc sống nhiều hơn là trí tưởng tượng. Khi tiếp xúc với những truyền nhân của ông Trần Viên, bà Hà đã xác định được nguyên liệu và công thức của chiếc bánh đậu xanh dâng vua Khải Định ngày ấy. Vấn đề đặt ra là kinh phí đầu tư, thời gian cũng công sức để tạo hình tác phẩm… và truyền “ngón” cho những người phụ tá. Chuyện đơn giản nhất trong quy trình chế biến là công đoạn nấu và sấy bánh cũng có thể xác lập một kỷ lục rồi. Để hoàn thành tác phẩm Phượng hoàng vũ bà Hà đã huy động 3,5 tấn than củi và 18 người phụ bếp làm việc liên tục trong ba tháng trời.

Nghệ nhân Tôn Nữ Thị Hà đã tạo ra rất nhiều mẫu khuôn có kích cỡ, kiểu dáng khác nhau để đổ thành 4.862 miếng, và ghép lại thành chiếc bánh hình chim Phượng đang bay. 4.862 miếng bánh này được liên kết với nhau bằng 5.000 chiếc tăm tre. Hỗ trợ cho những chiếc tăm tre là chất kết dính bằng đường và bột nếp. Trong đó có những lớp nhụy để tạo ra bộ lông nhiều màu rực rỡ của Phụng hoàng, để trưng bày tác phẩm, Bà Hà lại phải đóng một chiếc sập hết 1,5 khối gỗ để Phụng hoàng hạ cánh. Phượng Hoàng đã được đóng trong 90 chiếc thùng, xếp đầy hai chiếc xe tải để vận chuyển vào HCM.

Từ một đầu bếp tài hoa, bà  Tôn Nữ Thị Hà dấn thân vào nghệ thuật với nhiều đam mê và sớm nổi tiếng ở hai lĩnh vực sinh vật cảnh và nhiếp ảnh. 4.862 miếng bánh ghép lại thành Phượng hoàng vũ bà đã tạo ra được một thứ ngôn ngữ của riêng mình. Bà có con đường riêng và sớm tạo cho mình một phong cách ít giống ai.  Nó giống như những ký hiệu biểu trưng như những bộ chữ tượng hình để tạo thành chữ Hán, chữ Nôm.

Ngắm Phượng hoàng vũ của bà Hà tôi chợt nhớ đến bảy mẫu ký tự của Điềm Phùng Thị, từ bảy mẫu tự này bà Điềm đã tạo ra cả một thế giới nghệ thuật của riêng mình. Bà sở hữu một gia sản nghệ thuật vô giá được hình thành như trò chơi ghép hình với sự thay đổi tỷ lệ, bố cục, sắc màu.

» Trầy trật ẩm thực Việt
» Văn chương ẩm thực, còn đâu một thời vang bóng?
Mỗi năm thế giới đang lãng phí 1,3 tỉ tấn lương thực, tương đương với một phần ba sản lượng thực phẩm toàn cầu, báo cáo của Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực Liên Hợp Quốc (FAO) cho hay.
Tại các quốc gia phát triển và đang phát triển, lượng thực phẩm bị mất mát tương ứng với 670 và 630 triệu tấn, ước tính thiệt hại lần lượt tương đương với 680 tỷ và 310 tỷ USD.

Người dân Australia lãng phí hơn 4 triệu tấn lương thực mỗi năm, trung bình gần 1 tấn trên mỗi hộ gia đình. Mỹ sản xuất 180 triệu tấn thực phẩm hàng năm và khoảng 50 triệu tấn, nghĩa là gần 1/3 phải bỏ đi.

Các hộ gia đình Anh lang phí khoảng 6,7 triệu tấn lương thực mỗi năm. Điều này có nghĩa là khoảng 32% tổng lượng lương thực được mua mỗi năm không được dùng tới.

Trong khi đó, báo cáo của FAO cũng cho biết, cả thế giới đang phải đấu tranh để cung cấp đủ lương thực cho 7 tỷ người và dự kiến sẽ tăng lên 9 tỷ trong năm 2050. Hiện tại, cứ 7 người thì có 1 người đói và hơn 20 ngàn trẻ em dưới 5 tuổi chết vì đói mỗi ngày.

Việc lãng phí lương thực do đó là lãng phí tài nguyên thiên nhiên và gây ra những tác động xấu về môi trường. Hơn nữa, việc lãng phí này còn là vấn đề về mặt đạo đức.
Thế giới đang lãng phí lương thực, thực phẩm
Một phần ba sản lượng lương thực thế giới đang bị lãng phí. Ảnh: UNEP.

Chính vì những lý do trên, Chương trình môi trường Liên Hợp Quốc (UNEP) đã quyết định chọn chủ đề “Hãy nghĩ về môi trường trước khi tiêu thụ thực phẩm” (Think.Eat.Save) làm chủ đề cho Ngày Môi trường thế giới năm nay với mục đích khuyến khích mọi người trên toàn thế giới chú ý hơn đến những ảnh hưởng tới môi trường từ việc lựa chọn thực phẩm, tránh lãng phí và lựa chọn những loại thực phẩm ít tác động tới môi trường. Chủ đề này cũng sẽ là một chiến dịch toàn cầu nhằm chống lại sự lãng phí thực phẩm trên toàn thế giới.

“Để hướng tới một tương lai bền vững, chúng ta cần thay đổi phương thức sản xuất và tiêu thụ các nguồn tài nguyên thiên nhiên. Trong đó, chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới cùng nỗ lực để nâng cao nhận thức và hành động thực tế ở gia đình, trên trang trại, trong các siêu thị, ở căng tin, trong khách sạn hoặc bất cứ nơi nào thực phẩm được tiêu thụ hằng ngày trong cuộc sống”, ông Achim Steiner, Phó Tổng thư ký Liên Hợp Quốc kiêm Giám đốc điều hành UNEP khẳng định.

Các hoạt động quốc tế hưởng ứng sự kiện Ngày Môi trường thế giới 2013 sẽ được tổ chức tại Mông Cổ, một quốc gia đang trong quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế xanh.

Nhiều hoạt động tại Việt Nam hưởng ứng Ngày Môi trường

Tại Việt Nam, Bộ Tài Nguyên và Môi trường, Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam và UBNN tỉnh Thừa Thiên – Huế sẽ phố hợp tổ chức nhiều hoạt động khác nhau nhằm hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới năm 2013 từ ngày 4-5/6/2013.

Các hoạt động chính sẽ được tổ chức bao gồm: Hội nghị tổng kết xây dựng và nhân rộng mô hình điểm khu dân cư bảo vệ môi trường, trao đổi kinh nghiệm xây dựng môi hình du lịch xanh gắn với bảo vệ môi trường, triển lãm tranh ảnh, các cuộc thi về môi trường,…

Lễ mít tinh quốc gia hưởng ứng Ngày Môi trường thế giới sẽ được tổ chức tại Nghinh Lương Đình bên bờ sông Hương, thành phố Huế vào sáng ngày 5/6. Tại đây, cũng sẽ diễn ra Lễ trao Giải thưởng môi trường Việt Nam năm 2013. Thông tin từ Bộ TN&MT cũng cho biết, cho tới thời điểm hiện tại, việc chấm giải cho các cá nhân tổ chức đã hoàn tất.

Lê Văn

Thế giới lãng phí 1,3 tỉ tấn lương thực mỗi năm